Tất cả bài viết
1 tháng 1, 2020 · 2 phút đọc
Ảo tưởng là nền tảng để nghỉ ngơi: Bài ca ngẫu hứng về giao điểm của niềm vui và nỗi buồn
Ảo tưởng là nền tảng để nghỉ ngơi:
Bài ca ngẫu hứng về giao điểm của niềm vui và
nỗi buồn
Quỳ dưới chân Thượng Sư từ bi, con cầu khẩn.
Hôm nay con cất lên bài ca, du dương, ngọt ngào,
Như làn sương phước lành dâng trào
Và cơn mưa của thành tựu chầm chậm trút.
Bạn tôi ơi, lòng thành nơi Giáo Pháp,
Hãy nghe bài ca về giao điểm vui buồn một lần tôi cất lên.
Vui sao được gặp Thượng Sư thực sự,
Nhưng buồn thay chẳng thể phụng sự Ngài đủ đầy ý nghĩa.
Vui sao được cha mẹ dẫn đến con đường Phật Pháp,
Nhưng buồn thay chưa báo đáp tấm lòng đấng sinh thành.
Vui sao có được thân người quý báu và tự do,
Nhưng buồn thay chẳng nỗ lực thực hành hết sức.
Vui sao lật đổ những ý niệm dính mắc trường tồn,
Nhưng buồn thay thực hành con trì hoãn.
Vui sao có thể gạt bỏ níu kéo luân hồi,
Nhưng buồn thay chưa đạt đến giải thoát.
Vui sao hiểu ra nghiệp quả không sai chạy,
Nhưng buồn thay khi vẫn thiếu sót đức và tuệ.
Vui sao gặp Pháp siêu phàm của phúc lạc lớn lao,
Nhưng buồn thay chưa đến được đại dương hỉ lạc.
Vui sao tích lũy phẩm tính chốn quy y,
Nhưng buồn thay chưa thể gạt bỏ mọi nghi ngờ.
Vui sao gặp được Bồ Đề Tâm trân quý,
Nhưng buồn thay chưa trọn vẹn lợi lạc cho chúng sinh.
Vui sao đón nhận hai giai đoạn thâm sâu Sinh khởi và Hoàn thiện,
Nhưng buồn thay chưa đạt được thành tựu siêu việt và thông thường.
Vui sao có thể hiểu tính không của mọi hiện tượng,
Nhưng buồn thay chưa thấu triệt các hiển hiện huyễn ảo.
Vui sao nhận khẩu truyền về Đại Toàn Thiện,
Nhưng buồn thay chưa dang rộng đôi cánh thực hành.
Cho đến khi vô lượng chúng sinh được tròn an lạc,
Cầu mong con giương cao lá cờ chiến thắng của Giáo Pháp khắp mười phương!
Một bài thơ tám khổ, như Bát Bảo Kiết Tường, được ca lên bởi một Kim Cương Trì, Sangngak Tenzin, như một cơn mưa nhẹ rơi trong lúc nghỉ giữa thời thực hành. Được viết lên tại vùng đất gần bảo tháp Boudhanath, Nepal, ở nhà riêng, Samten Dupre Dingkhang - Hiên Nhà Thiền Định. Cầu mong bài ca này mang đến lợi lạc và hạnh phúc như một cơn mưa liên tục, không ngừng dứt.
Được viết ra một cách tự nhiên vào ngày 11 tháng Ba, năm thứ mười bảy Tạng lịch (03/05/2020).