Chuyển đến nội dung
Sangngak Tenzin Rinpoche
བོདENVIРУ
བོདENVIРУ
Tất cả bài viết
1 tháng 1, 2020 · 1 phút đọc

Một bài thơ về trạng thái thuần tịnh nguyên sơ, tự sinh

Một bài thơ về trạng thái thuần tịnh nguyên sơ, tự sinh
Một bài thơ về trạng thái thuần tịnh nguyên sơ, tự sinh
Hoan hỉ chào đời, nhưng sinh là một phần sự chết.
Ta sợ chết, nhưng chẳng cách nào ngăn chặn.
Cho đến khi vũ điệu sinh tử huyễn ảo này cạn kiệt,
Ta đi theo trăm ngàn nỗi buồn, niềm vui.
Luân hồi, thực tế, không tồn tại.
Hiện lên theo niệm tưởng, như ảo ảnh.
Làn sương nhận thức mù mờ chưa tan biến,
Lưới nhện bám luân hồi mãi lan rộng, dài hơn.
Cầu vồng lộng lẫy, nhưng chỉ là thoáng chốc.
Danh tiếng ngọt ngào, nhưng chỉ là tiếng vang.
Cao ngang trời - ta tự hào, nhưng chỉ là bản ngã.
Niệm tưởng chỉ là hy vọng và sợ hãi vô nghĩa.
Không chứng ngộ Giác tính nguyên sơ,
Ta nuôi những hy vọng trống rỗng nhầm lẫn.
Bình đẳng tôi-người, ta lại sợ lợi-hại mất đi.
Chỉ khi nhận ra ảo tưởng luân hồi, không nền tảng,
Ta đến Đại Toàn Thiện - thuần tịnh nguyên sơ và hiển hiện tự sinh.
Những vần thơ này được viết bởi Sangngak Tenzin, vào lúc nghỉ giữa thời khóa thực hành, ngày 26, tháng Phật Đản Saka Dawa, năm Chuột Sắt, lịch Tạng. 16/06/2020. Nguyện đức hạnh tăng trưởng!
Đọc tiếp